Showing posts with label Tuệ Nga. Show all posts
Showing posts with label Tuệ Nga. Show all posts

Sunday, June 25, 2017

THƠ TUỆ NGA










 

Hạt Sương Trên Lá
Một ngày nào Chị đi xa
Không còn mỗi sáng gọi Thoa chuyện Khào!
Cuộc đời như giấc chiêm bao
Thì chiêm bao hãy thả vào quãng không,
Như Mây, Mây Trắng bềnh bồng...
Chuyện mình, chuyện Gió thả trong chiều vàng,
Trong chiều tĩnh lặng mênh mang
Còn bao nhiêu chuyện... nhân gian, Cuộc Đời...

Wednesday, May 10, 2017

THƠ THÁNG TƯ - TUỆ NGA





















Người Thiếu Phụ
Buồn Không Nói

Xếp vào đây, thôi nhé,
Ngăn ký ức thời gian
Bao chặng đường gió bão
Gió Tháng Tư!... ngỡ ngàng!

Sunday, April 30, 2017

Người Trở Về Giữa Mùa Phật Đản


        
Kính Anh Linh Chị Nguyễn Thị Hạnh Nhơn
Tuệ Nga.
















Người đã về miền vĩnh cửu
Cõi Vô Ưu... chẳng vướng lụy phiền
Bỏ lại Ta Bà thế sự đảo điên
Thương Tiếc lắm! Người Hiền Hạnh Nhơn, bác ái
Người đã về! Nhưng Người còn mãi mãi...
Cõi nhân gian, người thân, bạn hữu tiếc vô cùng!

Saturday, December 31, 2016

THƠ TUỆ NGA

                                
                                      











CÓ NGƯờI NHớ NƯớC THả VầN THƠ QUÊN

Là chiêm bao, phải chiêm bao 
Ai gom lá úa thả vào sông mê 
Một vòng huyễn ảo lê thê 
Đường sang bến giác, lối về non cao  
Thinh không tiếng gió xạc xào 
Vẫn mơ đất Mẹ vườn Đào tươi hoa 

Kể từ năm ấy phong ba 
Biển trời luân lạc thương ta, thương người  
Dấu trong tim, những ngậm ngùi 
Cất trong thơ, cả đất trời quê hương 
Trải lòng ư ? Có ngàn chương 
Ơi, chương mờ mịt khói sương ngút ngàn 

Sunday, December 18, 2016

Có Người Nhớ Nước Thả Vần Thơ Quên


















TUỆ NGA
Là chiêm bao, phải chiêm bao 
Ai gom lá úa thả vào sông mê 
Một vòng huyễn ảo lê thê 
Đường sang bến giác, lối về non cao  
Thinh không tiếng gió xạc xào 
Vẫn mơ đất Mẹ vườn Đào tươi hoa 

Kể từ năm ấy phong ba 
Biển trời luân lạc thương ta, thương người  
Dấu trong tim, những ngậm ngùi 
Cất trong thơ, cả đất trời quê hương 
Trải lòng ư ? Có ngàn chương 
Ơi, chương mờ mịt khói sương ngút ngàn  

Tình vạn dặm, nỗi quan san 
Gửi về đâu ? Hỡi, hàng hàng mây bay 
Mây ơi, giữ hộ niềm tây 
Tấm lòng thơ, với cuối ngày, Tháng Tư  

Mà nghe lòng biển cũng nhừ 
Thả về đâu ? hết tâm tư, dặm mòn 
Tưởng như thác đổ trong hồn
Khúc sầu vạn cổ, nỗi buồn tha nhân 
Mênh mang tám ngả mây Tần 
Có người nhớ nước thả vần thơ quên 
Ơ hờ gió thoảng ngoài hiên ...    
     
Tuệ Nga